Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Thoát khỏi bệnh đại tràng sau 3 tháng nhờ người hàng xóm tốt bụng
Trước khi đi, bà không quên viết lại vài lời cho con trai bà. Lá thư có vài dòng nhưng chữ nào cũng bị nhòe cả.

Bà đã dành cả cuộc đời mình cho đứa con trai duy nhất. Chồng mất từ khi con còn đỏ hỏn trên tay. Mãn tang chồng, bố mẹ hai bên, hàng xóm đều khuyên bà đi bước nữa để cuộc sống của cả hai mẹ con bớt khổ. Nhưng bà không muốn điều ấy, bà muốn giữ trọn vẹn tình yêu với người chồng quá cố, dù có khó khăn đến mấy, bà cũng sẽ nhất định nuôi dưỡng con trai khôn lớn trưởng thành để không phụ lời trăn trối của chồng trước khi mất.

Những tháng ngày cô đơn vò võ nhiều lúc khiến bà thấy trống trải thật sự. Nhưng may mắn, con trai bà rất ngoan ngoãn, hiếu thảo nên bà cũng thấy được an ủi phần nào. Ngày con trai lên đường đi học đại học, bà mỉm cười mà rơi nước mắt. Bà hy vọng, con đường mà con trai bà chọn nhất định sẽ thành công. 4 năm nuôi con trai ăn học dường như đã vắt đến mòn sức lực của bà. Bà cố gắng nhất để con trai không phải thiếu thốn bất cứ một thứ gì. Hơn nữa, bà biết, bà còn phải dành dụm nhiều để lo chuyện trọng đại cho con trai mình nữa.

Thời gian cứ thế trôi đi, đôi bàn tay gầy guộc, xương xẩu của bà chai sạn theo năm tháng. Đi cùng với đó là sự trưởng thành và những thành công của con trai. Ngày con trai lấy vợ, mừng rơi nước mắt. Cuối cùng thì con trai bà cũng đã đi đến được cái đích quan trọng nhất của cuộc đời con người rồi. Ngày con trai đón bà lên thành phố sống, họ hàng, làng xóm đến chia vui, ai cũng mừng cho bà, nói rằng từ nay bà tha hồ mà được hưởng phúc. Thế mà…

Cô tưởng tôi muốn để bà sống ở đây chắc, phiền phức và bất tiện. (Ảnh minh họa)

Con trai và con dâu bà đi làm cả ngày, tới tối mịt mới về. Cửa ngoài khóa nên bà chỉ có thể loanh quanh trong nhà. Ở quê làm việc quen tay nên lên sống cùng con trai, bà chẳng ngồi không, việc nhà cửa bà luôn đỡ đần để vợ chồng con trai đỡ vất vả. Bà thì luôn cố gắng hết lòng hết dạ vì con cái nhưng họ thì…

Con trai bà tối ngày chỉ lo kiếm tiền, có khi cả ngày chẳng hỏi được bà lấy một câu. Còn con dâu, bà làm gì cũng chê trách. Bà biết con dâu bà người thành phố nên bà đã rất cố gắng trong mọi chuyện nhưng vẫn không thể khiến con dâu hài lòng. Lẽ đời này nực cười thật đấy, mẹ chồng hiền lành thì lại vớ phải con dâu ghê gớm. Bà nhiều đêm lắm rồi đã khóc thầm vì tủi thân mà có ai biết đâu. Rồi biến cố ập đến. Chuyện kinh doanh của con dâu và con trai bà gặp bất trắc. Mọi chi tiêu trong nhà đều thắt chặt lại. Bà cũng biết ý nên chẳng đòi hỏi bất cứ điều gì. Vậy mà…

- Anh đưa mẹ anh về quê đi. Bà ở đây có giúp thêm được gì đâu mà chỉ làm tốn thêm cơm gạo, điện nước. – Là cái giọng cáu kỉnh của con dâu bà

- Cô điên à. Cô tưởng tôi muốn để bà sống ở đây chắc, phiền phức và bất tiện. Nhưng đưa bà về quê bây giờ để người ta chửi tôi là thằng bất hiếu hay sao. Cứ để bà ở đây, cùng lắm thì ăn ít đi, không cho tiêu nữa là được chứ gì. – Giọng con trai bà hục hặc

- Thế thì anh tự đi mà lo cho mẹ anh đi. Đừng có làm phiền đến con này nữa. – Con dâu bà hét lên

- Cô dám láo với tôi thế à!

Nước mắt con trai bà rơi xuống. (Ảnh minh họa)

Bà đứng bên ngoài, bà nghe thấy hết đoạn đối thoại đau lòng ấy. Thậm chí còn cả tiếng đổ vỡ, tiếng khóc lóc ở bên trong. Vợ chồng con trai bà đang đánh nhau chỉ vì chuyện nuôi bà. Nước mắt bà rơi lúc nào chẳng ai hay. Đêm hôm đó, bà không ngủ. Nói thực ra thì bà không ngủ nổi vì cay đắng. Lẳng lặng xếp quần áo vào túi. Sáng hôm sau, khi trời còn tờ mờ, bà đã âm thầm ôm bọc quần áo ra đón xe về quê. Trước khi đi, bà không quên viết lại vài lời cho con trai bà. Lá thư có vài dòng nhưng chữ nào cũng bị nhòe cả.

Con trai bà tỉnh dậy, sang phòng gõ cửa nhưng không thấy bà trả lời. Cửa hé mở nên con trai bà bước vào luôn. Căn phòng trống hoác, chỉ có mảnh giấy trên bàn, con trai vội vã cầm nó lên. Từng dòng như từng nhát dao đâm thẳng vào trái tim con trai bà, rỉ máu đau đớn:

“Vợ chồng đến được với nhau khó lắm con ạ. Đừng vì bất cứ lý do gì mà bất hòa, hãy trân trọng hạnh phúc mình đang có. Mẹ về quê đây. Mẹ không hợp với cuộc sống thành phố. Các con rảnh thì về thăm mẹ là được rồi.”

Nước mắt con trai bà rơi xuống. Lồng ngực như có vật gì đó đè nặng lên. Hình ảnh bà vất vả, lầm lũi trong mưa nắng nhưng nụ cười vẫn nở trên môi đột ngột ùa về. Mảnh kí ức quá đỗi thân thương mà cũng quá đỗi sâu cay. Điện thoại con trai bà rung lên. Số lạ gọi đến, giọng hốt hoảng. Chiếc điện thoại rơi xuống, mặt anh con trai tái mét. Bà gặp phải tai nạn nặng lắm. Anh con trai chỉ kịp hét lên “Mẹ ơi” rồi lao đi như điên dại…

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google