Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Thoát khỏi bệnh đại tràng sau 3 tháng nhờ người hàng xóm tốt bụng
Nghe câu nói của cô con dâu lâu nay vẫn hiền lành nhẫn nhịn bà mẹ chồng há hốc mồm không tin nổi.

Bao năm làm dâu là bấy nhiêu năm Ngân nuốt nước mắt vào trong. Cô nghĩ chắc chẳng ai làm dâu mà khổ như mình, mỗi lần về đến nhà cô cảm tưởng như đang quay về địa ngục trần gian vậy.

Chồng Ngân thì hiền lành, nói đúng hơn là nhu nhược, cái gì cũng nghe lời mẹ. Đi làm về được bao nhiêu tiền anh ta đưa cho mẹ giữ hết chẳng cho vợ xu nào. Từ thức ăn cho đến mọi thứ trong nhà đều do mẹ chồng quán xuyến. Bà tiết kiệm đến mức đáng sợ, nhìn đứa con nheo nhóc của mình vì chẳng được bồi dưỡng mà Ngân xót xa. Từ ngày nghe chồng bỏ việc ở nhà chăm con làm vườn Ngân dường như không có thu nhập nữa. Nhiều lúc túng thiếu quá cô lại về ngoại xin bố mẹ chu cấp cho 1 ít. Bố mẹ Ngân thương con nên cứ thở ngắn thở dài. Con gái lấy chồng rồi mà bố mẹ chẳng thảnh thơi vẫn ngày đêm lo canh cánh.

Nguồn: Internet

Mẹ chồng sợ Ngân đi làm lại sẽ theo người khác nên bà cấm cửa không cho cô đi đâu hết. Ngày nào Ngân cũng quần quật làm việc đồng áng, chăm nuôi rồi nhà cửa. Có những đêm xong việc là 12 giờ đêm, Ngân mệt lả đến mức tựa lưng vào bất kỳ đâu cô cũng có thể ngủ được. 4 rưỡi sáng mẹ chồng đã bắt cô dậy, ngủ thêm 1 chút thì bà chửi um lên bảo là: “Con dâu gì mà ngủ trương cả mắt không chịu dậy mà nấu cám lợn, quét dọn”.

Từ 1 cô gái béo tốt giờ đây Ngân như que củi, vừa áp lực tinh thần, vừa ăn uống thiếu chất đã vậy lại làm việc vất vả không khác gì ô sin trong nhà. Ngày nào cô cũng làm việc quên mình đã vậy chồng lại chẳng biết an ủi.

Có hôm Ngân về nhà bố mẹ đẻ, trên đường về xe cô bị hỏng nên về tới nhà tối mịt. Mẹ chồng nghĩ con dâu đi hú hí với thằng nào nên đã lấy gậy đánh cô. Bà hành hạ cô đủ kiểu, tức nước vỡ bờ, Ngân đưa tay chống lại. Cô đẩy mẹ chồng ra vô tình làm bà ta ngã, chồng cô thấy vậy chạy vào định đánh vợ nhưng Ngân trợn mắt lên:

- Anh đánh đi, loại đàn ông nhu nhược như anh thật không xứng đáng để tôi hi sinh. Anh ôm lấy mẹ anh mà sống còn tôi và con sẽ đi khỏi địa ngục này.

- Cô dám.

- Có gì mà không dám tôi còn gì để mất nữa đâu. Là con người với nhau mà bà hành hạ tôi như trâu như ngựa. Bà sống mà không để phúc đức gì cho con cháu cả, tôi lấy chồng về đây thì khác gì địa ngục trần gian đâu.

- Thế thì mày cút ngay ra khỏi nhà tao.

- Xin lỗi, mẹ không cần phải đuổi tôi cũng tự đi, tôi chẳng tha thiết gì cái nhà này nữa đâu. Tôi xin việc tôi đi làm cho sướng cái thân còn hơn, còn đơn tôi sẽ ký rồi gửi cho các người. Còn anh nữa, bao giờ có chính kiến và nuôi sống được vợ con thì hãy cưới vợ mới, còn không ở vậy với mẹ anh cho khỏe.

- Cô…

Nguồn: Internet

- Đi thôi con, lấy đồ đi rồi mẹ con mình đi.

- Để cháu tôi ở lại không đi đâu hết.

- Cháu mẹ nhưng nó là con tôi.

- Thế tôi không phải là bố của nó chắc.

- Anh không xứng.

Thằng bé khóc trước sự giành giật của mọi người nhưng rồi nó vẫn trốn đi theo mẹ. Bà mẹ chồng sốc vì thấy tự dưng con dâu vùng lên mãnh liệt như vậy. Ngân đi ra đầu ngõ mấy cô hàng xóm còn nói, đi nhanh đi cháu, sống ở nhà đó làm gì cho nó khổ, gọi người thân lên đón và bảo vệ không thằng chồng mày nó đuổi theo đó. Ngân gạt nước mắt phi như bay về nhà. Vừa đi cô vừa khóc vừa cười: “Mình tự do rồi con ơi, thoát khỏi kiếp sống ở địa ngục rồi, con đừng trách mẹ nhé”. Thằng bé ngồi sau ôm chặt lấy mẹ nói: “Con thương mẹ lắm, con không muốn mẹ bị bà đánh đập nữa đâu”. Ngân nghe con nói mà xót xa vô cùng, cô nghĩ đáng lẽ mình phải đi khỏi nơi ấy sớm hơn.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google