Bí quyết tăng vòng 1, vòng 3 không dao kéo của các sao HÀN
Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Khoa học tìm ra cách chữa trị bệnh Lú Lẫn, dễ quên, mất dần ý thức ở tuổi già
Đau đầu mãn tính suốt 10 năm bất ngờ khỏi trong 3 tháng
Chị xé tờ đơn ly hôn ném vào mặt cô ta rồi đuổi: “Mày cút cho khuất mắt tao, có ngon thì bảo chồng tao tự đưa đơn nhé, còn mày chưa đủ tư cách. Cút mau”.

Ngày biết tin anh có bồ chị khóc hết nước mắt, chị không ngờ người chồng mà mình đã gắn bó cùng nhau vượt qua bao khó khăn suốt hơn chục năm nay lại có thể làm điều đó. Anh và chị cãi vã rất nhiều, anh nói đó chỉ là cơn say nắng, anh hứa sẽ chia tay với cô ta. Nhưng khổ nỗi cô ta bám dai như đỉa nên anh cần chị cho anh thời gian.

Chị đau đớn nhưng vẫn gật đầu nhẫn nhịn, vì chị không muốn phải ly hôn, không muốn con cái mình bị người đời cười chê. Sau mấy hôm nằm ốm liệt giường, chị lại đi nhập rau để bán. Có những lúc nhìn vào mấy mớ rau trước mặt chị ngậm ngùi cũng nhờ nó mà nhà chị mới có cơ ngơi như ngày hôm nay.

(Ảnh minh họa)

Ngày trước anh bị tai nạn phải nằm viện nửa năm liền, chị ngày ngày đi bán rau tối vào viện chăm chồng. Tiền viện phí cũng hết mấy chục triệu, nếu chị không đi bán rau, không bán cá thì làm gì có tiền để lo toan gia đình đâu. Khi đó anh biết ơn và cảm kích tấm lòng của chị lắm. Gia đình chồng quý trọng chị vô cùng, vì họ có 1 người con dâu biết hi sinh, biết lo toan. Vậy mà giờ đây khi gia đình khấm khá anh lại đổ đốn như vậy, tình nghĩa vợ chồng sâu đậm nhưng anh lại nỡ quên, nỡ phản bội.

Chị cũng chẳng buồn tìm hiểu cô bồ kia là người thế nào vì thiết nghĩ mấy cô gái chuyên đi giật chồng người thì lấy đâu ra sự tử tế. Hôm đó đang ngồi bán nốt mấy mớ rau rồi về mua quà sinh nhật cho cậu con trai, lúc đang nhặt nhạnh mấy mớ rau thì bỗng dưng ở đâu 1 cô gái xinh đẹp ăn mặc diêm dúa hở hang đi tới.

- Cô mua rau đi. Rau…

Chị nói chưa dứt câu thì cô ta đã đá tung cả rổ rau lên trời, mọi thứ bung bét hết. Lúc này chị sửng sốt vô cùng, chưa kịp định hình thì cô ta bảo:

- Chị cũng lì lợm ghê, hôm nay tôi đến đây và yêu cầu chị kí vào tờ đơn ly hôn này. Tôi và anh Dũng yêu nhau, chị biết điều thì buông tha cho anh ấy đi, gớm làm như mình có giá lắm hay sao mà ôm khư khư lấy thế.

Nhận ra đây là cô bồ đang ngấm ngầm phá hoại gia đình chị, chị đứng dậy rồi nói:

- À thì ra là mày, con đàn bà đang phá hoại gia đình tao. Tao không kí đấy mày làm được gì nào?

Cô bồ tiến lại định tát chị 1 cái nhưng chị giữ được tay, đẩy cô ta ngã dúi dụi:

- Loại đàn bà chuyên đi cướp chồng người khác, nhân cách thối hơn cả nước cống như mày có quyền gì mà yêu cầu tao ký đơn hả. Bố mẹ mày không dạy mày cách làm người à?

- Chị dám xúc phạm tôi, chị nhìn lại mình đi. Nhìn như giẻ rách còn ham hố giữ chồng, chị sẽ không thắng nổi tôi đâu.

Mọi người xung quanh hiếu kỳ đứng xem, vì muộn rồi nên nhiều người đã dọn hàng về trước.

- Cứ cho là tao như giẻ rách đi nhưng ít ra tao còn có lòng tự trọng và có nhân cách chứ loại đàn bà như mày thì mấy thứ đó chắc chó tha hết rồi. Mày nghĩ mày có thể giật được chồng tao bằng khuôn mặt bả đầy phấn đó hả? Nếu tự tin như vậy sao còn đến đây làm gì cho nhục mặt.

(Ảnh minh họa)

Nói rồi chị lấy chiếc đòn gánh phang vào người nó mấy nhát, nó cũng xông vào đòi đánh chị nhưng bị mấy người đi đường ghen ghét kéo tay lại. Hôm đó bao bực tức uất hận chị trút lên người nó hết, cứ như thể 1 mất 1 còn vậy. Chị xé tờ đơn ly hôn ném vào mặt cô ta rồi đuổi: “Mày cút cho khuất mắt tao, có ngon thì bảo chồng tao tự đưa đơn nhé, còn mày chưa đủ tư cách. Cút mau”. Cô bồ nhục nhã quá liền bỏ đi, lúc này chị ngồi phịch xuống đất vừa thở vừa khóc. Chị thấy cay đắng cho cái số kiếp của mình, khổ và bươn chải từ nhỏ giờ lại gặp cảnh đáng xấu hổ thế này. Mấy bà bạn vừa giúp chị nhiệt tình liền quay sang an ủi:

- Thôi mày để hàng đó bọn tao dọn cho, về nhà nghỉ ngơi đi, đừng cố nữa.

Chị lấy xe đi về, tối hôm đó anh về nhìn vợ lấm lét. Chị ném gối vào mặt chồng:

- Anh cút đi cho khuất mắt tôi.

Chồng chị bỏ đi thật, anh ta đến ở với cô bồ trơ trẽn kia. Chị sụp đổ hoàn toàn, chị phá tan mọi thứ trong nhà. Chị ôm lấy hai đứa con mà khóc. Sau mấy ngày rệu rã, chị lại gượng dậy đi bán hàng. Chị phải làm để nuôi con nên người, còn gã chồng bội bạc đó chị cho đi không tiếc. Dù gì chị cũng đã đánh được con bồ trơ trẽn kia 1 trận là cũng hả lòng hả dạ rồi. Gần 1 năm sau, vào 1 hôm mưa to chị thấy có tiếng gõ cửa, thằng lớn nói với chị:

- Là bố mẹ à, mình có nên mở cửa không ạ?

Chị giật mình quay lại. Thấy chồng quỳ gối ngoài cửa, chỉ mở hé ra nhưng không cho vào:

- Anh sai rồi, anh xin lỗi xin hãy cho anh 1 cơ hội sửa sai. Anh thật ngu ngốc khi bỏ mẹ con em mà đi, bà xã à xin em đấy.

Chị bình thản nói:

- Muộn rồi, anh có thể gặp con nhưng quay lại thì không. Mẹ con tôi không có anh vẫn sống rất tốt, nếu nhìn thấy con rồi thì mong anh đi đi cho.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của chị, anh biết mình chẳng còn cơ hội nào nữa. Vết thương anh đã gây ra cho chị quá lớn, những tổn thương đó cả đời này chị sẽ không quên nổi. Nếu đã là đàn bà bản lĩnh cầm lên được thì sẽ đặt xuống được, nên nhớ đàn ông chỉ là bạn đồng hành chứ không phải là mạng sống và là tất cả của ta nên không hợp thì cứ mỗi người mỗi ngã, việc gì cứ phải sống chết ôm khư khư lấy làm gì cho khổ.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google