Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Kỳ diệu vết loét da tiểu đường suốt 2 năm lành chỉ sau 2 tuần
"Thật không ngờ viêm đại tràng 23 năm đã khỏi sau 3 tháng"
Trọng vừa nói vừa giơ tay lên, Thu đã ôm chặt lấy má vì cô biết chắc chắc cô sẽ lãnh đủ. Không ngờ đúng lúc cái tay của Trọng định hạ xuống mặt vợ thì Thu nghe thấy tiếng mẹ chồng...

Ngày còn con gái Thu là đứa xinh nhất nhì trong làng lại được ăn học đàng hoàng. Năm đó cô đã đỗ một trường đại học trên thành phố và một trường cao đẳng nhưng vì nhà không có nhiều điều kiện nên cô quyết định chỉ học cao đẳng ở tỉnh để đỡ tốn tiền cho bố mẹ.

Mới học tới năm thứ hai nhưng Thu cũng đã đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cuộc sống sinh hoạt và tới năm thứ 3 thì cô hoàn toàn không phải xin tiền bố mẹ nữa. Cứ thế ra trường Thu đi làm ngay và hoàn toàn có thể tự lập, lúc đó cô mới cho phép mình được yêu.

Hồi ấy vì Thu vừa xinh đẹp lại giỏi giang nên khá nhiều chàng trai để ý, trong số đó có Trọng. Trọng khi đó là kĩ sư điện ở huyện, người cao ráo sáng sủa, nhà cũng thuộc diện có điều kiện. Mất 4 tháng trời theo đuổi và nếm đủ mùi gạch đá từ đám thanh niên trong làng Trọng mới được Thu nhận lời yêu.

Nguồn: Internet

Yêu nhau hơn 1 năm thì hai người quyết định đi tới hôn nhân. Thời gian yêu Trọng vốn là một chàng trai dễ mến nhưng tính anh hơi gia trưởng. Anh không thích người yêu ăn mặc quá hở hang và cũng không thích trang điểm đậm. Thu khi ấy cũng không hề thấy khó chịu gì vì tính khí này của người yêu vì cô cũng không phải diện chơi bời gì.

Thế nhưng lúc cưới nhau về, tính gia trưởng của Trọng ngày càng bộc lộ rõ hơn. Lúc Thu bầu bí nghén ngẩm, dọa sảy thai Trọng đã bắt vợ nghỉ hẳn làm để ở nhà dưỡng thai mặc dù bác sĩ đã bảo chỉ cần nghỉ 2 tuần cho cái thai ổn định là có thể đi làm được. Mai không chịu, Trọng hầm hầm nét mặt kiên quyết bắt cô ở nhà. May mắn đợt đó có mẹ chồng nói vào thì Nhung mới được đi làm trở lại.

Dạo ấy có mệt mỏi cô vẫn cố gắng tỏ ra bình thường không dám kêu ca vì sợ chồng lại bắt nghỉ. Chỉ đến khi sinh mẹ tròn con vuông cô mới thở phào nhẹ nhõm. Trọng bên ngoài thì thể hiện coi con như cục vàng nhưng anh lại chẳng bao giờ giúp vợ chăm sóc con cả. Tất cả đều ỷ lại cho vợ và mẹ.

Mẹ chồng Thu thì thương con, thương cháu. Thời gian đầu mới sinh con lại hay quấy đêm nên bà toàn bảo Thu ngủ cho có sức để bà ẵm cháu cho. Thấy mẹ chồng thức đêm nhiều trũng sâu cả mắt, Thu thương mẹ bảo bà ra ngoài nằm nghỉ còn cô gọi chồng vào bế con giúp mẹ. Trọng đang ngủ ngon bị vợ đánh thức thì bực dọc kiên quyết không dậy, Thu nói lại vài câu anh liền bật dậy:

- Cô nói cái gì? Có mỗi đứa con mà kêu ca suốt ngày. Vất vả quá thì mang nó ra ngoài đường mà để.

- Anh nói thế mà nghe được à. Anh có biết thương vợ thương con anh không? Mẹ thức đêm suốt thế kia mà anh không thương mẹ à, anh đi làm về cơm nước đã có người hầu, ăn xong nằm khểnh xem ti vi, giờ bế đỡ con chút cũng không chịu. Chẳng biết anh nghĩ gì.

- Cô lại dám tị với tôi à. Tôi là đàn ông tôi có quyền như thế đấy.

Nguồn: Internet

- Anh chẳng có quyền gì cả. Từ mai anh tự mà lo cho thân anh, không ai hầu anh được mãi đâu.

- Cô dám…

Trọng vừa nói vừa giơ tay lên, Thu đã ôm chặt lấy má vì cô biết chắc chắc cô sẽ lãnh đủ. Không ngờ đúng lúc cái tay của Trọng định hạ xuống mặt vợ thì Thu nghe thấy tiếng mẹ chồng: “Mày mà dám động vào một sợi tóc của vợ thì cút khỏi khỏi nhà ngay. Đàn ông đánh vợ là hèn”. Trọng hậm hực rút tay lại và ngồi xuống.

“Hai đứa không phải cãi nhau nữa, mẹ bế cháu được. Còn thằng Trọng mà nói cái câu bỏ con ra ngoài đường thì mày không xứng đáng làm bố đâu con ạ. Mày không muốn nuôi thì để mẹ nuôi cháu, máu mủ nhà mẹ mẹ phải giữ”. Thu lặng người trước những gì mẹ chồng nói có lẽ chồng cô cũng đã tỉnh ngộ, cả hai quỳ xuống xin lỗi mẹ và từ hôm đó chẳng cần vợ gọi, cứ nghe tiếng con khóc là Trọng lồm cồm bò lại ngay. Thu cảm ơn mẹ chồng lắm lắm, nhờ có bà giờ đây cô đã có được một người chồng tuyệt vời.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google