Tin vui cho ai bị "rụng tóc lâu năm": tuổi 80 vẫn có thể chữa được
Kỳ diệu vết loét da tiểu đường suốt 2 năm lành chỉ sau 2 tuần
Phát hiện "thần dược" khắc tinh cả chứng táo bón lẫn tiêu chảy!
Nhìn cảnh đó tôi lảo đảo đầu óc. Vợ tôi vẫn vậy, hiền lành và giỏi chịu đựng, giỏi hi sinh. Cả đêm tôi trầm ngâm hút thuốc không tài nào ngủ nổi

Giờ đi đâu cũng thấy mọi người kêu ca sinh con xong béo quá mỡ cứ thừa ra không tài nào giảm nổi. Tôi mới giật mình nhận ra chắc chỉ có vợ mình là ngoại lệ. Ngày bầu cu Bi cô ấy tăng cân khá nhiều, khi lâm bồn chạm mốc 60 kí, vậy mà sinh xong được 1 vài tháng cô ấy chỉ còn có 40 kí nữa. Nhìn vợ cứ như que củi liêu xiêu trước gió mà thấy thương.

Ngày trước khi chưa lấy nhau vợ tôi cũng xinh xắn lắm, mái tóc lúc nào cũng bồng bềnh lượn sóng, môi đỏ chót nước hoa thơm phức các thứ. Nhưng giờ đây cô ấy thay đổi chóng mặt đúng chất mẹ trẻ con đích thực.

Tôi hay phải đi làm xa, vợ ở nhà chăm con. Vì chúng tôi ở cùng bố mẹ nên tôi cũng đỡ lo lắng, khi nào vợ con có việc gì cần thì đã có ông bà lo. Nghĩ vậy nên tôi rất yên tâm công tác, hôm vợ sinh tôi mừng chảy nước mắt, bế nổi cả sếp lên vì sung sướng. Về thăm vợ được 2 tuần thì tôi lại phải đi, đi được 1 thời gian ngắn thì tôi về. Lúc này tôi giật mình không nhận ra vợ nữa:

Nguồn: Internet

- Con quấy khóc hay sao mà em gầy thế, trời đất ơi, em có chịu ăn gì không đấy. Mẹ có để em nhịn đói đâu sao mà em xuống kí ghê vậy.

Vợ cúi mặt xuống tủi thân:

- Con cũng ngoan.

- Vậy tại sao?

- Chắc do cơ địa thôi, anh đừng bận tâm.

Nói rồi cô ấy bỏ vào nhà vệ sinh, hình như vợ đang quệt nước mắt. Tôi ngồi lặng thinh thấy xót xa vì thương vợ. Lấy nhau được hơn 1 năm mà tôi đi làm miết vợ bầu bí ở nhà cũng tủi thân. Hôm đó sếp gọi lên nhưng chẳng hiểu sao đi nửa đường nghĩ tới vợ tôi thấy thương quá, tôi quay xe về. Vừa bước vào đến nhà đã nghe mẹ nói xa xả:

- Mày làm thân 1 đứa ăn bám chồng và nhà chồng thì nhớ sống cho biết điều. Ngày trước tao ăn cơm trắng thôi cũng sữa cho con bú ầm ầm, mày đừng có mà bày đặt chân giò các thứ cho tốn kém, chỉ khổ thằng con tao thôi, biết chưa hả?

Vợ khóc thút thít:

- Chân giò này mẹ con gửi xuống chứ con có mua đâu, anh Hùng cho con được mấy trăm con dành dụm mua đồ và sữa cho thằng Bi hết rồi tiền đâu mà mua chân giò nữa hả mẹ.

- Đấy mua đồ cho lắm vào chỉ khổ thằng chồng mày chứ được gì, ăn rồi ngồi chơi chứ có làm gì đâu mà đòi ăn cho ngon.

Tôi sững sờ, đầu óc lảo đảo. Nếu không tận mắt chứng kiến, không tận tai nghe thì tôi đã không tin nhà mình lại có cảnh này. Nếu vợ có kể lại chắc tôi cũng nghĩ cô ấy bịa đặt vì trong mắt tôi mẹ mình tuyệt vời lắm. Tôi biết mẹ không vừa lòng về Huyền lắm vì cô ấy vẫn chưa xin được việc đã có bầu.

Nguồn: Internet

Lúc đó tôi sốc quá, chẳng biết nên chạy lên tầng hay quay lưng đi nữa. Sau mấy phút đắn đo tôi quyết định qua nhà thằng bạn ngủ. Cả đêm tôi trầm ngâm hút thuốc, tôi buồn và thương vợ lắm. Giờ thì tôi thực sự hiểu lý do vì sao vợ gầy thảm hại như thế, mỗi tháng tôi cho vợ 1 triệu, gửi mẹ 2 triệu mua thức ăn. Nhưng có lẽ mẹ chẳng mua gì tử tế cho cô ấy ăn, nhà mẹ vợ thì ở xa thỉnh thoảng mới xuống được. Tôi làm chồng mà tệ quá, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. 1 giờ sáng tôi nhắn tin cho vợ:

- Vợ anh vất vả lắm phải không, anh yêu và thương em nhiều lắm.

Bỗng dưng vợ gọi lại rồi khóc thút thít, tim tôi như thắt lại nhỏ nhẹ hỏi:

- Em… làm gì mà giờ chưa ngủ, con quấy quá à.

- Dạ… dạ không, em nhớ anh nên mất ngủ thôi. Anh đi đến đâu rồi.

- Ừ xe chạy cũng gần tới nơi, bà xã ngủ đi, anh thương, ngủ còn có sức chăm con em nhé. Hôn em.

- Dạ.

Vợ tôi vẫn vậy, hiền lành và giỏi chịu đựng, giỏi hi sinh. Cả đêm tôi trầm ngâm hút thuốc không tài nào ngủ nổi, tôi nhờ thằng bạn qua đưa cho vợ ít tiền rồi đi làm lại. 2 tháng sau khi con cứng cáp hơn tôi về xin bố mẹ đưa vợ lên chỗ tôi ở. Cũng may cơ quan cấp cho chúng tôi 1 căn phòng đủ để sinh hoạt. Mẹ tôi phản đối ghê lắm, nhưng tôi kệ cứ đưa vợ con đi. Tôi nói đã xin được việc cho cô ấy, lên đó cô ấy có thể ôm máy tính làm online cho gần vợ gần chồng.

Vợ tôi vui mừng như thoát khỏi địa ngục, em ôm hôn tôi rồi cảm ơn rối rít. Thế mới nói, làm chồng mà để vợ con thiệt thòi là 1 cái tội. Tôi mong đấng mày râu chúng ta hãy để ý tới vợ mình hơn, đừng để họ phải ai oán than trách khi đã lỡ cưới chồng. Biết cuộc sống còn khó khăn, nhưng tôi sẽ cố gắng thật nhiều để cô ấy không phải khổ nữa. Từ ngày được sống cạnh chồng vợ tôi vui vẻ hẳn lên, cô ấy cũng đã tăng cân, con trai tôi không còn thiếu sữa. Thế mới nói vợ chồng được gần nhau không có gì hạnh phúc hơn, chúng ta đừng vì quá lo cuộc sống mưu sinh mà quên đi những phút giây ý nghĩa bên gia đình nhỏ bé của mình.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google