Sau 2 tuần ôm con bỏ đi, tôi đã không tin nổi vào mắt mình cái cảnh tượng ấy. Tôi không ngờ chồng mình lại có thể làm như vậy...

Tôi và chồng yêu nhau hơn 1 năm rồi mới kết hôn. Chồng tôi là 1 người ngoan ngoãn không bài bạc, lô đề, gái gú ít chỉ có tôi, anh rất ít nói và khá vô tâm. Nhưng vì yêu nên tôi vẫn quyết định chọn anh làm chồng.

Cưới nhau về tôi nghĩ mình sẽ có thể thay đổi được anh nhưng anh vẫn chứng nào tật nấy. Chưa 1 lần anh biết tặng quà cho vợ vào ngày lễ, chồng tôi cũng chẳng biết nói mấy lời yêu thương. Thấy bạn bè được chồng chiều chuộng lãng mạn tôi cũng tủi thân lắm. Ngày tôi có bầu anh nói vì sợ ảnh hưởng tới con nên chẳng động vào vợ 1 lần nào. Có lần tôi khóc lớn bảo anh thật vô tâm, anh chẳng hiểu gì cảm nhận của vợ hết. Chồng tôi nghe xong cúi đầu xin lỗi, anh hứa sẽ sửa đổi nhưng được vài tuần trôi qua lại chứng nào tật nấy.

(Ảnh minh họa)

Lấy nhau đã lâu cái nhà cũng chưa có để ở, chồng làm được bao nhiêu tôi cũng chẳng rõ nữa. Yêu chồng, nhưng đôi khi tôi cũng bật khóc vì bất lực, làm vợ mà chẳng cải tạo được ông chồng cứng đầu đó. Anh ấy cứ tưng tửng lúc nào cũng cười cho qua mọi chuyện, đôi khi điều ấy lại làm tôi tức điên hơn mà thôi.

Tôi còn nhớ như in cái ngày hôm ấy, cách đó mấy hôm ngày nào tôi cũng dặn chồng tối về sớm để dự sinh nhật con và sinh nhật tôi vì hai mẹ con sinh nhật sát ngày nhau. Tôi xin sếp về sớm đi chợ nấu 1 bữa cơm thật ngon, hoa nến lung linh. Hai mẹ con cứ ngồi chờ chồng về. 7 giờ rồi 8 giờ tôi gọi điện cho chồng cũng chẳng thấy nghe máy. 8h 30 thấy chồng nhắn tin: “Mẹ con ăn cơm đi nhé, anh đi đá bóng và đi ăn với cơ quan, thế nha điện thoại anh sắp sập nguồn rồi”. Chắc ai làm vợ rồi sẽ hiểu cảm xúc của tôi khi đó, tôi muốn phá tung cái căn phòng ấy ra. Lúc đó tôi ước gì mình có thể bóp cổ anh ta, muốn đấm đá muốn chửi cho hả dạ.

Con còn nhỏ ăn sữa xong thì lăn ra ngủ còn mẹ nó ngồi bên mâm cơm nguội lạnh không nuốt nổi miếng gì. 11 giờ chồng về trong men rượu đã vậy còn hỏi tỉnh bơ: “Em ngồi đó làm gì, ăn xong sao không dọn đi”. Tôi ức không nói câu gì lên giường ôm con đi ngủ. Cả đêm tức đến nghẹt thở, nước mắt thi nhau rơi. Chồng thì ngủ ngáy khò khò như thể chưa xảy ra chuyện gì.

Hôm sau, chờ anh ta đi làm tôi ôm con bỏ đi, vì có thể làm việc online nên tôi xin sếp nghỉ 1 thời gian. Chồng tôi gọi điện khắp nơi tìm mẹ con, tôi có báo cho bố mẹ đừng lo nhưng không nói mình đang ở đâu. Đi được gần 2 tuần tôi sốt ruột quá đành ôm con về.

Lúc đó là 6 giờ tối, vì xe khách chạy hơi chậm. Về đến nơi tôi đứng tim khi thấy căn nhà bỗng dưng ngăn nắp sạch sẽ đến lạ thường, chiếc tủ lạnh bé tý suốt ngày tôi than phiền đã được thay cái to hơn. Chiếc điều hòa hỏng cũng đã được sửa, phòng con trai được sơn màu xanh mới rất đẹp, ga giường của vợ chồng cũng được thay mới rất đẹp. Tôi cứ ngỡ mình vào nhầm nhà, thậm chí tôi còn dỡ tủ đồ ra xem có phải là của mình không nữa. Nhưng đây đúng là nhà tôi rồi, nhưng sao cái gì cũng mới tinh và đẹp đẽ thế này. Hay chồng tôi cho ai thuê lại rồi nhỉ, đang đứng ngây người thắc mắc thì….

Từ đâu chồng tôi xuất hiện, anh gầy đi mấy cân, đầu tóc tốt lùm xùm. Tôi quay mặt đi tỏ vẻ giận dỗi thì bỗng dưng chồng ôm chầm lấy hai mẹ con rồi xin lỗi rối rít: “Anh sai rồi, anh đã quá vô tư, vô tâm để em và con phải khổ. Anh xin lỗi bà xã, từ nay anh sẽ thay đổi”. Tôi nghe xong thì òa khóc, tôi xả hết nỗi lòng của mình ra, lâu lắm rồi tôi mới thấy nhẹ lòng như thế. Đêm ấy chồng nấu cho mẹ con tôi nhiều món rất ngon. Lấy chồng 3 năm lần đầu chồng vào bếp hăng say vui vẻ như thế. Tôi nhìn mà ứa nước mắt, có khi nào gia đình tôi sẽ khởi sắc từ đây không? Hi vọng chồng tôi sẽ sửa đổi chứ không phải làm 1 hôm lấy lòng vợ. Từ ngày tôi ôm con bỏ đi đến nay đã được 3 tháng, ơn giời chồng vẫn về nhà sớm phụ vợ nấu cơm làm việc nhà, thậm chí còn đặt vé mời vợ đi xem phim nữa. Tôi vui quá đến mức ngủ cũng nở nụ cười, lấy chồng vô tâm nó khổ vậy đấy chị em ạ.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google