Chị đứng chôn chân. Cổ họng nghẹn đắng. Có thứ nước gì đó cay cay lăn dài trên má. Cả cuộc đời chị chưa từng gặp phải cú sốc nào lớn hơn cú sốc này.

Chị và anh là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên lại kết hôn với nhau nên ai cũng tin rằng anh chị sẽ có một mái ấm bình yên với hạnh phúc lâu bền. Nhưng lẽ đời là thế, nếu biết trước được chữ ngờ thì đã không gọi cuộc đời.

Chị với anh tuy là bạn nhưng gia đình chị nghèo khó nên từ nhỏ, chị chẳng được học hành tử tế. Cũng may trời thương, phú lại cho chị sự chăm chỉ, chịu khó. Còn anh, anh học giỏi, gia đình có điều kiện hơn gia đình chị một chút nên anh được theo học đại học. Tốt nghiệp ra trường, xin được việc trên thành phố là anh về hỏi cưới chị ngay.

Sau đám cưới, chị theo anh lên thành phố. Cả hai thuê một căn hộ để tiện sinh sống. Vợ chồng son nên tiếng cười lúc nào cũng vang rộn khắp căn nhà nhỏ. Công việc của anh cho thu nhập cũng khá tốt nên dù chị ở nhà kinh tế cũng không túng thiếu là bao. Nhưng rồi…

Cuộc sống của anh chị tốt đẹp được chừng một năm thì có biến đổi. Anh được cất nhắc lên một vị trí tốt hơn nên bận rộn suốt ngày. Hình ảnh chị ngồi chờ anh bên mâm cơm nguội lạnh bỗng trở thành quen thuộc. Thậm chí có hôm, anh đi tới gần sáng mới về, người nồng nặc mùi bia rượu. Chị có hỏi thì anh gắt lên:

- Cô chỉ biết ở nhà tiêu tiền của tôi thì làm sao thấu hết được nỗi vất vả của thằng làm chồng này chứ. – Giọng anh lè nhè.

Anh buông tay khỏi người chủ của chị, miệng lắp bắp. (Ảnh minh họa)

Cũng phải, chị đã ăn bám anh cả năm nay. Nếu là bản thân chị, chắc cũng khó tránh khỏi bực tức. Vậy là chị quyết định tìm việc làm. Nhưng khổ nỗi, chị thất học, chẳng chỗ nào chịu nhận chị. May mắn, quanh khu nhà chị sống có người cần ô sin làm theo giờ. Mấy công việc nhà với chị lại quá đơn giản. Mức lương tuy không cao nhưng là do chị làm ra. Vấn đề là ở chỗ nếu anh biết chuyện này thì không bao giờ anh chấp nhận. Để vợ đi làm ô sin sẽ khiến anh mất mặt. Nhất là với những người làm sếp như anh. Nhưng chị đã quyết rồi, chị không thể ăn bám anh mãi được. Và chị đã giấu anh đi làm chuyện đó.

Chủ của chị là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Cô ta chưa kết hôn và đang sống một mình. Ngày làm việc đầu tiên của chị trôi qua rất bình yên. Tới gần chiều, chị chuẩn bị ra về thì cô ta dúi vào tay chị một mớ tiền, nhờ vả chị nấu giúp cô ta một bữa cơm. Hôm nay, cô ta có dịp kỉ niệm gì đó. Không lẽ lại từ chối mà hôm nay anh cũng nói sẽ về rất khuya, nên chị đã đồng ý.

Chị đứng chôn chân. Cổ họng nghẹn đắng. Có thứ nước gì đó cay cay lăn dài trên má. (Ảnh minh họa)

Cơm nước chuẩn bị xong xuôi, chị đang xếp đồ ra về thì bỗng lạnh gáy vì chất giọng quen thuộc vang lên sau lưng:

- Ghê nhỉ, hôm nay cục cưng chăm anh thế. Nấu cả cơm cho anh nữa à.

Chắc giọng người giống người, chị cố gắng trấn tĩnh lại mình. Cho đến khi giọng cười đó gần hơn, bất giác chị quay người lại thì…

- Em… Sao lại ở đây… – Anh buông tay khỏi người chủ của chị, miệng lắp bắp.

Chị đứng chôn chân. Cổ họng nghẹn đắng. Có thứ nước gì đó cay cay lăn dài trên má. Cả cuộc đời chị chưa từng gặp phải cú sốc nào lớn hơn cú sốc này. Mới đi làm ô sin chưa được một ngày mà chị đã phát hiện ra bí mật vô cùng đau đớn kia. Thì ra anh thay đổi là vì lý do này. Phải chăng chị đã vô tình gây ra sự nhàm chán cho anh hay vì lòng anh không còn như trước.

Chị nhìn anh bằng đôi mắt ngấn nước rồi quay người bước đi. Chị nghe rõ tiếng trái tim mình vụn vỡ theo từng tiếng bước chân đó. Anh không chạy theo chị nổi vì anh như chết đứng từ lúc chị quay lại rồi. Chị không biết tiếp sau đây chị phải làm gì nhưng chắc chắn, chị không thể chung sống với anh nữa.

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google