Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Ân tình tôi nợ Phong còn chưa trả được, giờ lại thêm ơn cứu mạng này nữa. Xấu hổ, tủi nhục, tôi vội vã bỏ chạy ...

Tôi, được nhận xét là một cô gái có ngoại hình xinh đẹp. Mà người ta vẫn chẳng thường hay nói đẹp thì có quyền đấy hay sao. Và tôi nghĩ, tôi có quyền chọn lựa thứ tốt nhất cho cuộc đời mình.

Chính vì thế mà khi Tùng xuất hiện. Chàng công tử hào hoa giàu có, đẹp trai, lãng tử nhất phố huyện để ý, tôi đã chẳng ngại ngần nói lời chia tay với Phong, người đã chăm sóc, yêu thương và gắn bó với tôi suốt 2 năm qua. Tôi nói lời chia tay chóng vánh theo kiểu “Anh rất tốt nhưng em rất tiếc”. Thực lòng tôi không hề muốn làm thế nhưng tương lai của tôi, nếu yêu Phong sẽ không hề có. Phong chỉ là công nhân nghèo, lương ba cọc ba đồng, làm sao lo được cho tôi một cuộc sống đầy đủ. Vậy là mặc cho người đời mắng chửi tôi “tham vàng bỏ ngãi”, tôi vẫn nhất quyết chia tay với Phong.

Cứ tưởng Phong sẽ chạy tới, làm rùm beng lên, mắng nhiếc tôi, cầu xin tôi, nhưng không. Phong chỉ im lặng, sự im lặng của Phong khiến tôi khổ tâm vô cùng. Tôi nợ Phong một ân tình mà cả đời này, chắc cũng không thể có cơ hội để trả.

Tôi lên xe hoa về nhà Tùng vào một ngày sau đó chừng vài tháng. Đám cưới tôi, Phong không đến dự. Tôi chỉ biết Phong đã bỏ đi đâu đó sau ngày tôi nói lời chia tay. Không hiểu sao nghe tin đó mà cổ họng tôi nghẹn đắng lại. Nhưng tôi không nghĩ được nhiều hơn nữa vì giờ tôi đã là vợ Tùng rồi. Chỉ là tôi không ngờ, ngày bước chân lên xe hoa cùng Tùng lại là quyết định sai lầm nhất đời tôi.

Không hiểu sao nghe tin đó mà cổ họng tôi nghẹn đắng lại. (Ảnh minh họa)

Cuộc hôn nhân của tôi chỉ êm đềm được chừng nửa năm. Tùng yêu thương, chiều chuộng tôi nhất mực. Tôi như bà hoàng nhỏ vậy. Mọi thứ đều quá viên mãn cho tới khi tôi mang thai. Mang thai, ốm nghén, cơ thể tôi yếu ớt hẳn. Đã thế Tùng còn thường xuyên vắng nhà với những cuộc chơi thâu đêm, bỏ mặc mẹ con tôi ở nhà. Ở nhà chồng, tôi chỉ có điểm tựa duy nhất là Tùng. Bởi gia đình nhà chồng vốn không ưa tôi. Họ đã phản đối cuộc hôn nhân của chúng tôi ngay từ đầu. Chỉ là vì Tùng quá quyết tâm, họ không thể ngăn cản nên mới phải đồng ý tôi làm dâu. Vậy mà Tùng không lại thờ ơ với mẹ con tôi như vậy.

Những tháng ngày đau khổ đó, nếu như không có đứa con trong bụng, chắc tôi đã không thể vượt qua. Rồi con tôi cũng chào đời. Hay tin con gái, cả nhà chồng tôi kéo nhau về hết. Tủi thân, nước mắt tôi lăn dài. Con gái tôi hay khóc đêm khiến bố mẹ chồng mất ngủ, họ bực tức, ngày nào cũng mắng chửi mẹ con tôi. Tôi đã nghĩ vì con, vì Tùng. Nhưng rồi chính Tùng lại là người khiến tôi đau khổ nhất. Tùng đã phản bội lại tôi, thậm chí còn ngang nhiên cặp bồ, đưa cô ta về nhà hú hí.

- Cô nghĩ mình là ai. Tôi chán ngấy cô rồi. Biết điều thì im miệng đi, không thì biến khỏi nhà tôi.

Tôi đã định nhẫn nhịn vì con nhưng đến con, đến cháu họ cũng không cần thì ở lại có nghĩa lý gì, chỉ càng chuốc thêm tổn thương mà thôi. Và tôi đã quyết định rời khỏi địa ngục đó.

Tôi, mắt chữ O, miệng chữ A. Là… Phong… (Ảnh minh họa)

Lang thang không nhà, không cửa, tôi rất muốn về nhà nhưng lại sợ điều tiếng dị nghị, sợ người đời mỉa mai, cay đắng đã quá đủ rồi. Vì kiệt sức, tôi đã ngất xỉu lúc nào mà không hay. Tỉnh dậy, tôi bàng hoàng khi thấy mình đang ở trong một căn nhà rất sang trọng, đồ sộ. Con tôi đang được một người phụ nữ ẵm bế, hỏi ra thì họ đều chỉ là người làm trong ngôi nhà này. Họ nhận được lệnh từ chủ nhân của họ, phải chăm sóc tôi chu đáo, tận tình. 1 tháng sống trong căn nhà đó, tôi như được sống giữa những người thân. Mọi người đối xử với tôi vô cùng tốt. Chỉ có điều, tôi không biết được chủ nhân của họ là ai. Họ nhất định không chịu tiết lộ. Chỉ tới khi tôi nằng nặc ôm con đi thì người ấy mới xuất hiện.

Tôi, mắt chữ O, miệng chữ A. Là… Phong…

- Anh… Tại sao lại là anh…

Phong không nói gì, chỉ nhìn tôi lặng lẽ. Thì ra sau khi tôi bỏ theo Tùng, Phong đã bỏ đi xứ khác làm ăn, giờ thành công và quay về. Chỉ có điều, Phong vẫn không thể quên được tôi. Phong đã lặng lẽ dõi theo cuộc sống của tôi. Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi. Ân tình tôi nợ Phong còn chưa trả được, giờ lại thêm ơn cứu mạng này nữa. Xấu hổ, tủi nhục, tôi vội vã bỏ chạy thì:

- Anh đã mất em một lần rồi, giờ anh không muốn mất em nữa. Xin em… Đừng đi…

Phong ôm chặt lấy tôi, đất trời xung quanh tôi chao đảo. Tôi vẫn đang ở nhà Phong nhưng lòng bứt rứt khó tả. Tôi có nên chấp nhận lời đề nghị kia của Phong hay nhất quyết ra đi đây? Nếu chấp nhận, tôi thấy mình thật đáng khinh nhưng còn bỏ đi, mẹ con tôi biết nương tựa vào ai, con tôi còn quá nhỏ?

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Đăng nhận xét

 
Tư vấn gia đình © 2013. All Rights Reserved. Share on Google Template Free Download. Powered by Google